Đà Nẵng sau sáp nhập: Từ “thành phố du lịch tiêu dùng” đến trung tâm kinh tế ẩm thực của miền Trung

Trong nhiều năm qua, khi nói đến Đà Nẵng, chúng ta thường nói nhiều về du lịch, khách sạn, resort, biển, sự kiện, hội nghị, pháo hoa, ẩm thực và chất lượng dịch vụ. Điều đó hoàn toàn đúng, bởi dịch vụ và du lịch là trụ cột quan trọng nhất trong cơ cấu kinh tế của thành phố.
Nhưng sau khi Đà Nẵng mở rộng không gian phát triển, đặc biệt khi có thêm các vùng trung du, miền núi, nông nghiệp, lâm nghiệp, làng nghề và vùng nguyên liệu của Quảng Nam cũ, tôi cho rằng đã đến lúc chúng ta cần nhìn lại một câu hỏi rất căn bản: Làm sao để du lịch Đà Nẵng không chỉ tạo doanh thu cho khách sạn, nhà hàng, vận tải, thương mại, mà còn kéo được nông nghiệp, chăn nuôi, thủy sản, chế biến thực phẩm, logistics lạnh và kinh tế nông thôn cùng phát triển?
Nói cách khác, Đà Nẵng không nên chỉ là một thành phố tiêu dùng dịch vụ. Đà Nẵng có thể và nên trở thành trung tâm tiêu thụ, chế biến, tiêu chuẩn hóa và phân phối nông – thủy sản chất lượng cao của miền Trung, phục vụ cho khách sạn, nhà hàng, resort, MICE, siêu thị, trường học, bệnh viện, bếp ăn công nghiệp, bán lẻ và cả xuất khẩu.

Du lịch đang tạo ra một thị trường thực phẩm rất lớn

Theo Thông cáo kinh tế – xã hội Đà Nẵng 6 tháng đầu năm 2026, khu vực dịch vụ tiếp tục là trụ cột kinh tế của thành phố. Doanh thu dịch vụ lưu trú và ăn uống đạt 32.400 tỷ đồng, tăng 21,6% so với cùng kỳ; riêng doanh thu ăn uống đạt 22.517 tỷ đồng, tăng 22,5%. Tổng lượt khách do cơ sở lưu trú phục vụ đạt gần 9,8 triệu lượt, trong đó khách quốc tế gần 5,2 triệu lượt, tăng 28,7%.
Những con số này cho thấy một thực tế rất rõ: Đà Nẵng đang có một thị trường tiêu thụ thực phẩm khổng lồ. Hàng nghìn khách sạn, resort, nhà hàng, quán ăn, trung tâm hội nghị, khu vui chơi, siêu thị, chợ, bếp tiệc, bếp trường học, bếp bệnh viện, bếp công nghiệp đều cần nguồn cung thực phẩm mỗi ngày.
Đà Nẵng đang có một thị trường tiêu thụ thực phẩm khổng lồ
Trong khi đó, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản của Đà Nẵng 6 tháng đầu năm 2026 tăng 3,27%, đóng góp chưa lớn vào GRDP. Thủy sản đạt 95.541 tấn, chỉ tăng 0,6%; khai thác vẫn chiếm chủ đạo với 78.903 tấn, tăng 0,5%, trong khi nuôi trồng đạt 16.638 tấn, tăng 1,0%. Chăn nuôi có tín hiệu tốt hơn, với tổng sản lượng thịt hơi xuất chuồng đạt 42,6 nghìn tấn, tăng 7,0%.
Như vậy, một bên là cầu tiêu dùng rất lớn từ du lịch và đô thị. Một bên là nguồn cung nông – thủy sản địa phương còn nhiều dư địa nâng cấp. Vấn đề không phải là Đà Nẵng thiếu nhu cầu. Vấn đề là chúng ta chưa tổ chức được một chuỗi cung ứng đủ tốt để kết nối vùng sản xuất với bếp ăn du lịch, khách sạn và nhà hàng.

Furama, Hội Khách sạn và các chuỗi nhà hàng rất muốn dùng hàng Đà Nẵng

Từ góc nhìn của Furama Resort Đà Nẵng, Hội Khách sạn Đà Nẵng và nhiều chuỗi nhà hàng, chúng tôi rất mong muốn sử dụng nhiều hơn nông sản, vật nuôi, thủy sản và sản phẩm bản địa của Đà Nẵng và vùng Quảng Nam cũ.
Không chỉ vì tinh thần ủng hộ địa phương, mà còn vì đó là xu hướng của du lịch hiện đại. Du khách quốc tế ngày nay không chỉ cần phòng đẹp hay bữa ăn ngon. Họ muốn biết món ăn đó đến từ đâu, nguyên liệu có sạch không, có câu chuyện bản địa không, có bền vững không, có gắn với cộng đồng không.
Một miếng cá, một con gà đồi, một bó rau rừng, một hũ mật ong, một loại trà, một chai tinh dầu, một món ăn từ vùng núi Tây Giang, Đại Lộc, Đông Giang, Nam Giang, Trà My (các huyện cũ)… nếu được làm đúng chuẩn, hoàn toàn có thể trở thành một phần của trải nghiệm du lịch Đà Nẵng.
Nhưng thực tế hiện nay còn nhiều trở ngại.
Ông Andre Genztsch – Tổng Giám đốc Điều hành Quần thể Du lịch Quốc tế Furama & Ariyana Đà Nẵng phát biểu về mong muốn đồng hành với sản phẩm địa phương
Khó khăn lớn nhất không nằm ở việc khách sạn hay nhà hàng không muốn mua. Ngược lại, rất nhiều đơn vị muốn mua. Khó khăn nằm ở khâu giao hàng, tập kết, vận chuyển, tiêu chuẩn hóa và quy mô đơn hàng.
Các vùng như Tây Giang, Đại Lộc hay nhiều khu vực trung du, miền núi có sản phẩm tốt, nhưng khoảng cách xa, đường vận chuyển không phải lúc nào cũng thuận tiện. Nông hộ, hợp tác xã hoặc cơ sở sản xuất thường bán theo từng đợt nhỏ, không đều. Khách sạn lại cần hàng ổn định, đúng giờ, đúng quy cách, có hóa đơn chứng từ, có kiểm nghiệm, có truy xuất nguồn gốc, có đóng gói đạt chuẩn và có phương tiện vận chuyển bảo đảm vệ sinh, đặc biệt với hàng tươi sống, thịt, cá, rau, trứng, sữa, thực phẩm sơ chế.
Một đầu là người sản xuất nhỏ lẻ. Một đầu là khách sạn, resort, nhà hàng cần tiêu chuẩn cao. Ở giữa đang thiếu một mắt xích rất quan trọng: hợp tác xã thu gom theo tiêu chuẩn, siêu thị tập kết hàng, trung tâm sơ chế, kho lạnh, xe lạnh và đơn vị logistics thực phẩm chuyên nghiệp.
Chính mắt xích này quyết định sản phẩm địa phương có vào được khách sạn 4-5 sao, nhà hàng cao cấp, chuỗi bán lẻ và bếp hội nghị hay không.

Không nên phát triển nông nghiệp theo kiểu sản lượng thô

Ông Nguyễn Đức Quỳnh – Tổng Giám đốc Furama Resort Đà Nẵng cho rằng Đà Nẵng rất nên tập trung vào nông nghiệp, chăn nuôi, thủy sản và lâm sản, nhưng không phải theo hướng “sản xuất thật nhiều rồi tìm cách bán”. Hướng đúng phải là sản xuất theo nhu cầu thị trường, đặc biệt là nhu cầu của du lịch, khách sạn, nhà hàng, bán lẻ hiện đại và xuất khẩu.
Với thủy sản, Đà Nẵng không nên tiếp tục đặt trọng tâm vào tăng khai thác biển bằng mọi giá. Báo cáo cũng đã chỉ ra hoạt động khai thác chịu tác động bởi nguồn lợi tự nhiên suy giảm, chi phí nhiên liệu cao và yêu cầu chống khai thác bất hợp pháp IUU. Hướng đúng là tăng nuôi trồng có kiểm soát, chế biến sâu, truy xuất nguồn gốc và phát triển sản phẩm phục vụ bếp khách sạn: tôm sạch, cá biển nuôi, cá nước ngọt chất lượng cao, cua, hàu, rong biển, hải sản sơ chế, phi lê, cấp đông nhanh, nước dùng hải sản, chả cá cao cấp, sản phẩm ready-to-cook.
Với chăn nuôi, không nên phát triển trang trại mật độ cao gần đô thị hoặc khu du lịch nếu chưa kiểm soát được môi trường. Đà Nẵng nên tập trung vào sản phẩm có giá trị: gà đồi, heo bản địa, bò chất lượng cao, trứng sạch, thịt mát, thịt sơ chế, sản phẩm đặc sản vùng cao nhưng được chuẩn hóa về vệ sinh, bao bì, giết mổ và bảo quản lạnh.
Tổng Bếp trưởng Doãn Văn Tuấn đề xuất hướng phát triển của ngành ẩm thực miền Trung
Với vùng miền núi và Quảng Nam cũ, dư địa còn lớn hơn nữa. Đây là nơi có thể phát triển dược liệu, trà, mật ong, nấm, rau rừng, gia vị, tinh dầu, quế Trà My, sâm Ngọc Linh, sản phẩm wellness, thực phẩm hữu cơ, nông nghiệp sinh thái, farm stay, forest dining, chef table, trải nghiệm làng bản và du lịch cộng đồng.
Nếu làm đúng, những sản phẩm này không chỉ bán cho người dân địa phương. Chúng có thể đi vào thực đơn khách sạn, buffet sáng, tiệc hội nghị, quà tặng MICE, minibar, spa, wellness retreat, siêu thị, cửa hàng đặc sản, sân bay và thương mại điện tử.

Cần một “vành đai thực phẩm du lịch Đà Nẵng – Quảng Nam”

Ông Quỳnh đề xuất Đà Nẵng nên xây dựng một chương trình cấp thành phố với tên gọi có thể là: Vành đai thực phẩm du lịch Đà Nẵng – Quảng Nam
Đây không phải là một khẩu hiệu. Đây nên là một mô hình kinh tế cụ thể, kết nối 5 lớp:
Thứ nhất là vùng nguyên liệu: Tây Giang, Đông Giang, Nam Giang, Đại Lộc, Trà My, vùng ven biển, vùng nuôi trồng thủy sản, vùng rau sạch, vùng chăn nuôi an toàn, vùng dược liệu, vùng rừng và làng nghề.
Thứ hai là trung tâm tập kết – sơ chế – kiểm nghiệm – đóng gói. Đây là nơi gom hàng từ nông hộ, hợp tác xã, trang trại, sau đó phân loại, rửa, sơ chế, đóng gói, dán tem truy xuất, kiểm nghiệm và chuẩn bị giao cho khách sạn, nhà hàng, siêu thị.
Thứ ba là logistics lạnh: kho lạnh, xe lạnh, lịch giao hàng cố định, phần mềm đặt hàng, kiểm soát nhiệt độ, giao đúng giờ, đúng quy cách.
Thứ tư là bếp trung tâm và chế biến sâu: làm nước dùng, sơ chế rau, cắt thịt, đóng gói hải sản, thực phẩm ready-to-cook, sản phẩm quà tặng, sản phẩm bán lẻ.
Thứ năm là thị trường tiêu thụ: khách sạn, resort, nhà hàng, trung tâm hội nghị, MICE, tiệc cưới, trường học, bệnh viện, siêu thị, cửa hàng đặc sản, sân bay, thương mại điện tử và xuất khẩu.
Các nguyên liệu tại Quần thể Du lịch Quốc tế Furama & Ariyana Đà Nẵng đều được bảo quản kĩ càng để đảm bảo điều kiện tiêu chuẩn cao nhất về chất lượng
Nếu thiếu lớp thứ hai và thứ ba, tức là thiếu điểm tập kết và logistics lạnh, thì rất khó đưa sản phẩm từ Tây Giang, Đại Lộc hay các vùng xa vào hệ thống khách sạn – nhà hàng một cách ổn định.
Một khách sạn 5 sao không thể mỗi ngày gọi từng hộ nông dân để mua vài bó rau, vài con gà, vài ký cá. Ngược lại, người nông dân cũng không thể tự lái xe đi giao từng đơn nhỏ cho từng khách sạn. Vì vậy, cần có một hệ thống trung gian chuyên nghiệp, nhưng trung gian này không phải để ép giá nông dân, mà để nâng chuẩn, gom hàng, bảo đảm chất lượng, giảm chi phí vận chuyển và tạo thị trường ổn định.

Vai trò của Furama, Hội Khách sạn và các chuỗi nhà hàng

Trong mô hình này, Furama Resort Đà Nẵng, Furama Villas, Cung Hội nghị Quốc tế, Hội Khách sạn Đà Nẵng và các chuỗi nhà hàng có thể đóng vai trò rất quan trọng.
Furama có thể cùng xác định nhu cầu thật của thị trường: mỗi tháng cần bao nhiêu tấn rau, bao nhiêu tấn thịt, bao nhiêu hải sản, loại nào, quy cách ra sao, tiêu chuẩn gì, thời gian giao thế nào, mức giá nào hợp lý.
Furama có thể cùng các bếp trưởng xây dựng danh mục sản phẩm ưu tiên: gà đồi, heo bản, rau rừng, nấm, mật ong, cá sạch, tôm sạch, trứng sạch, gạo địa phương, gia vị miền Trung, trà, tinh dầu, sản phẩm wellness.
Furama có thể tổ chức các chương trình “Taste of Danang Highlands”, “From Farm to Furama”, “Central Vietnam Farm to Table”, “Đà Nẵng – Quảng Nam trên bàn ăn du khách”, đưa sản phẩm bản địa vào thực đơn, buffet, gala dinner, tiệc MICE, food festival và quà tặng.
Hội Khách sạn Đà Nẵng có thể kết nối nhiều khách sạn cùng đặt hàng theo nhóm. Khi nhiều khách sạn cùng tham gia, đơn hàng sẽ đủ lớn để xe lạnh chạy hiệu quả, hợp tác xã có kế hoạch sản xuất ổn định hơn, giá thành vận chuyển giảm, người nông dân có đầu ra chắc chắn hơn.
Các chuỗi nhà hàng và siêu thị có thể trở thành nơi tiêu thụ thường xuyên, không chỉ theo mùa. Đây là điều rất quan trọng, vì nông nghiệp chỉ bền vững khi có dòng mua đều, không phải chỉ mua theo phong trào.

Đề xuất cụ thể

Ông Quỳnh cho rằng thành phố nên thí điểm ngay một mô hình nhỏ, không cần làm quá lớn từ đầu.
Trước hết, chọn 3-5 vùng sản phẩm có tiềm năng: ví dụ Tây Giang cho rau rừng, dược liệu, mật ong, sản phẩm Cơ Tu; Đại Lộc cho rau, gà, heo, nông sản; Trà My cho quế, dược liệu, trà; vùng ven biển cho thủy sản; một số vùng trung du cho chăn nuôi an toàn.
Sau đó, chọn 20-30 khách sạn, resort, nhà hàng, siêu thị và bếp trung tâm tham gia thí điểm. Mỗi đơn vị đăng ký nhu cầu cụ thể. Trên cơ sở đó, thành phố hoặc doanh nghiệp đầu kéo tổ chức một điểm tập kết, sơ chế, kho lạnh và xe giao hàng.
Tiếp theo, xây dựng bộ tiêu chuẩn tối thiểu: sản phẩm nào được vào khách sạn, quy cách đóng gói, nhiệt độ bảo quản, thời gian giao, hóa đơn, truy xuất, kiểm nghiệm, chứng nhận VietGAP/HACCP/ISO/Halal nếu cần.
Cuối cùng, làm thương hiệu chung. Không thể mỗi nơi làm một nhãn nhỏ lẻ. Cần một thương hiệu vùng đủ mạnh, ví dụ: “Danang – Quang Nam Farm to Table”, “Taste of Central Vietnam”, hoặc “Đà Nẵng Food Supply for Tourism”.
Khi đã có thương hiệu, có chuẩn, có điểm tập kết, có logistics và có khách hàng B2B, lúc đó nông sản địa phương mới thật sự bước vào chuỗi giá trị du lịch.
Đây là cách làm cho cơ cấu kinh tế tốt hơn
Hiện nay, Đà Nẵng có lợi thế lớn về dịch vụ, du lịch, thương mại và hạ tầng đô thị. Nhưng nếu du lịch chỉ tiêu thụ hàng nhập từ nơi khác, giá trị gia tăng sẽ bị chảy ra ngoài. Ngược lại, nếu du lịch kéo được nông nghiệp, thủy sản, chăn nuôi, chế biến, logistics và bán lẻ địa phương phát triển, thì cơ cấu kinh tế sẽ cân bằng hơn nhiều.
Khi đó, biển và đô thị tạo ra nhu cầu. Miền núi, nông thôn và ven biển tạo ra nguồn cung. Công nghiệp chế biến và logistics tạo ra giá trị gia tăng.
Khách sạn, nhà hàng và du lịch tạo ra thương hiệu. Người nông dân, hợp tác xã, doanh nghiệp nhỏ, bếp trưởng, nhà hàng, resort và du khách đều cùng hưởng lợi.
Đây không chỉ là câu chuyện kinh tế. Đây còn là câu chuyện văn hóa và bản sắc. Một điểm đến mạnh không chỉ có khách sạn đẹp, sân bay tốt, bãi biển dài. Một điểm đến mạnh phải có hương vị riêng. Và hương vị đó đến từ đất, từ rừng, từ biển, từ làng quê, từ bàn tay người nông dân, người ngư dân, người đầu bếp và cộng đồng địa phương.

Đà Nẵng đang có cơ hội rất lớn sau sáp nhập để làm điều này.

Chúng ta có đô thị biển. Chúng ta có hệ thống khách sạn – nhà hàng lớn. Chúng ta có thị trường khách quốc tế đang tăng trưởng. Chúng ta có vùng núi, rừng, trung du, nông nghiệp, thủy sản, làng nghề và văn hóa bản địa phong phú.
Điều còn thiếu là một cơ chế kết nối đủ mạnh.
Nếu thành phố, doanh nghiệp du lịch, hợp tác xã, nhà hàng, khách sạn, siêu thị và đơn vị logistics cùng ngồi lại, Đà Nẵng hoàn toàn có thể xây dựng một mô hình mới: du lịch nuôi dưỡng nông nghiệp, nông nghiệp làm giàu cho du lịch, và ẩm thực trở thành một trụ cột kinh tế mới của miền Trung.

______o0o______

𝐀𝐫𝐢𝐲𝐚𝐧𝐚 𝐂𝐨𝐧𝐯𝐞𝐧𝐭𝐢𝐨𝐧 𝐂𝐞𝐧𝐭𝐫𝐞 𝐃𝐚𝐧𝐚𝐧𝐠 – Vietnam’s Leading Events Destination
Zalo: https://bit.ly/Ariyana_Zalo_Official_Account
𝐀: 107 Vo Nguyen Giap, Ngu Hanh Son Ward, Danang.
𝐓: (+84)236 651 8888
𝐄: events@ariyanacentre.com
𝐖: www.ariyanacentre.com

#AriyanaConventionCentre #Ariyana #MICE #Ariyanadanang #Ariyana #enjoydanang #MICE #MICEExpo #virtualtour #360ACC #360tour #OnetouchtoAriyana #workinganniversary#bestplacetowork